There he is (Ideal boyfriend)

ideal boyfriend

He texts me today. My eyes are running over the screen and catching some keyword from his text. There is some negative word in his message. But I don’t even have a wrinkle on my forehead.

Cause I know he is not bringing me any headache. It must be a joke he is delivering, or something like that. So I swipe unlocked and read it more carefully. I was right. It’s just another joke.  Always funny and makes me laugh a lot.

When things are getting tense, I know he’ll just try to ease it as best as he can before he reveals them to me. He’ll make fun of all the troubles we may be facing, since all he wishes is to relieve my mind, not tearing my nerve. He would act like my smile is his sunshine that he would never let anything dim it.

When he texts, he brings up light-hearted spontaneous stories. To make this world less painful and brighter, since he knows life is hard enough for me, for him, for everyone. But at the same time, he doesn’t forget to pay attention to my emotions. He notices the lightest attitude change on my face and asks about it immediately.

When I am upset, he’s there, holding my hand, speaking nothing but feeling me and my pain. It seems that just by holding my hand, my mind has been tranferred to him and thus, he’s able to feel the same thing.

Having a special spirit, he is smart, creative, light-hearted and logical. He loves himself and appreciates me. He loves nature and is kind to everyone he meets, or animal. He’d rather be cute and super honest in front of me. Bare and raw.

Boy, don’t think that I am demanding. Because this can be me as well. I’ll be demanding on myself to be with you. Coz I know by the time I’ve ever got a chance to know you, I’d been traveling a hundred lives before.

Truc Vien, 24Mar2017

 Photo credit: Pinterest

CÔNG THỨC LÀM SỮA CHUA TẠI NHÀ

Truc Vien's kitchen

Chào cả nhà,

Có một dạo Trúc Viên duy trì chế độ ngày nào cũng “xử” 2 hũ sữa chua Vinamilk trong vòng 2 tháng liền. Kể từ 2 tháng thần thánh đó đến bây giờ là 3-4 năm, trộm vía Trúc Viên chưa bị cảm sốt lần nào, trước đó TV cứ vài tháng lại được cảm sốt ghé thăm một lần, nhất là mỗi khi thay đổi thời tiết. Dạo này nghĩ lại trải nghiệm đó, Trúc Viên quyết tâm tự làm sữa chua cho mình và người thân măm măm hàng ngày. Làm rồi mới biết thì ra làm sữa chua không hề khó.

Hôm nay TV chia sẻ công thức làm sữa chua của mình. Công thức này học từ bạn savourydays. Bên dưới TV chia sẻ công thức cô đọng, còn trên website của savourydays có nhiều phần khác nhau về cách làm sữa chua và có rất rất nhiều lưu ý rất kỹ lưỡng, các bạn có thể tham khảo thêm tại đây.

Trước hết mời các bạn xem hình mấy hũ sữa chua úc núc thấy ghét này nhé. Yêu cầu thành phẩm là:

  1. Không bị lỏng nhớt, mà đông đặc, thậm chí úp ngược cũng không bị chảy
  2. Sữa chua mịn
  3. Vị chua dịu vừa ăn


Chuẩn bị:

  • Khoảng 10 hũ thủy tinh yoghurt loại nhỏ (mua tại đây, với giá 6K/hũ, mình thường ghé địa chỉ ở 61A Trần Quang Diệu, Q3, Tp.HCM)
  • Lò nướng (để ủ lên men), hoặc có thể dùng nồi nước sôi để ủ
  • Ca nước (để rót sữa chua ra từng hũ nhỏ)
  • 840ml sữa tươi không đường (mình dùng sữa tươi Long Thành mua ở siêu thị)
  • 160ml sữa đặc (mình dùng sữa Cô gái Hà Lan loại màu vàng, “cao cấp” ^^)
  • 60ml sữa chua không đường Vinamilk, với quảng cáo “men chủng Bulgaria” ^^
  • 1 cái âu trộn sữa, 1 cái xoong để nấu sữa, 1 cái vá (muôi) để trộn
  • Cân

Bắt đầu chiến nào ^^

  • Nấu nước sôi tiệt trùng tất cả dụng cụ sẽ đụng chạm đến sữa chua: hũ, ca nước, xoong, vá (muôi).
  • Phơi khô các dụng cụ tiệt trùng, nếu có lò nướng thì cho vào hong 2-3 phút là khô ngay.
  • Trộn sữa đặc + sữa tươi với nhau. Cho vào xoong nấu trên bếp đến khoảng 90 độ. Có thể dùng nhiệt kế để đo nhiệt độ hoặc thấy gần sôi thì tắt bếp.
  • Để hỗn hợp sữa nguội đến 40-50 độ. Lần nữa có thể dùng nhiệt kế để đo hoặc chạm tay vào thử thấy âm ấm như nước dùng để tắm là được.
  • Trộn 60ml sữa chua vào hỗn hợp sữa đã nguội. Trộn nhẹ nhàng, tuyệt đối không khuấy mạnh vì chuyển động mạnh sẽ làm hư men.
  • Sau khi trộn đều, các bạn cho sữa chua vào ca, và nhẹ nhàng rót ra từng hũ, đậy nắp lại.
  • Dành 5 phút để hơ lò nướng đến 50-60 độ, rồi tắt đi. Cho các bé sữa chua vào, ủ từ 6-7 tiếng (thường mình để qua đêm, sáng sớm dậy lấy khỏi lò). Trong quá trình ủ mình hơ lò lại 1 lần sau khi ủ được 1 tiếng, để nhiệt độ lò trở về 50-60 độ, sau đó không hơ thêm lần nào nữa, đến sáng thấy nhiệt độ vẫn nằm ở mức 40 độ. Nếu ủ bằng xoong nước nóng thì cần thay nước sôi mỗi khi nguội. Nói chung là nên giữ nhiệt độ ủ sữa chua liên tục trong khoảng 50-60 độ là OK.
  • Lấy ra khỏi xoong/lò ủ. Cho vào tủ lạnh và măm măm. Có thể ăn không hoặc trộn vào salad trái cây nhé. ^^

Một lưu ý của mình là lượng men sử dụng có thể nằm trong khoảng 60ml-100ml, men càng ít thì sữa chua càng đặc, men càng nhiều thì sữa chua càng lỏng. Bên dưới là 2 video TV quay lại độ đặc của 2 đợt làm sữa chua của TV.

Video đầu tiên sử dụng 60ml men. Video thứ 2 sử dụng 100ml men.


Chúc các bạn thành công. Nếu có thực hiện tại nhà thì nhớ chia sẻ cho TV nhé.

Trúc Viên, 17Nov2016

Never let go of your dreams

Truc Vien's art


Dạo này Trúc Viên vẽ lại. Có một thời gian khoảng 4 năm trước không dám vẽ, hoặc vẽ nhưng ít dám khoe ai ngoài những người thân thiết. Vì tình cờ có một lần vào năm 2012 phát hiện ra là những hình vẽ của mình nó không ra một quy luật nào cả, thậm chí nhìn như con nít vẽ, sai tỉ lệ, sai phối cảnh, sai cả tính đúng của sự vật nên có thể nhìn vào không hiểu. Kể từ lần đó Trúc Viên giấu nhẹm hết tác phẩm, vẽ cũng thưa dần, nhưng có bắt đầu painting (tô màu) vì thấy là mình phối màu không tồi, khá hơn là vẽ vật thể. Rồi Trúc Viên cứ đợi đến một ngày, mình có thể thu xếp công việc và thời gian, để đi học một khóa mỹ thuật ra ngô ra khoai, trong thời gian đó, mỗi khi đặt bút chì xuống hay nghĩ đến chuyện “căn bản”, TV lại thấy một nỗi đau thầm kín lảng vảng quanh mình, và rất “ghét” ngồi vẽ bên cạnh những đứa bạn vẽ cực siêu. Nói chung là đâu đó TV bắt đầu lẩn tránh “nỗi đau tinh thần” đó trong suốt 4 năm liền như vậy.

Rồi tình cờ dạo này, có lần nói chuyện với bạn designer (người làm nghề thiết kế), bạn nói mỗi một câu: Just draw what you like (Cứ vẽ những gì em thích). Rồi bày TV vẽ một chút. Bạn ấy kể cũng chẳng học ở đâu, chỉ theo năng khiếu bẩm sinh rồi cứ vậy mà thực hành hoài hoài tự phát triển lên thêm. Làm TV bừng tỉnh. Từ nhỏ đến lớn lúc nào TV cũng thích vẽ, và làm gì đó liên quan đến art (nghệ thuật), tại sao mình mãi hạn chế bản thân và trông chờ vào “một lúc nào đó” mà không phải là ngay bây giờ? Nếu vẫn chưa thu xếp để học bài bản được thì mình vẫn nên thực hành nó hàng ngày, bắt đầu với những thứ dễ dễ, đơn giản và gợi cảm hứng, mạng Internet bây giờ thiếu gì các video hướng dẫn đủ thứ trên trời dưới đất, lướt một vòng xem cái nào dễ thì tấn công luôn. Vẽ miết thì cũng có lúc nắm bắt được nó thôi. Còn đi ra café gặp bạn bè đứa nào vẽ cute thì mình cũng lôi mấy bài tủ ra hù lại nó chơi, cho nó hết dám xem thường mình ^^.

Vậy đó, TV bắt nhịp lại với passion (đam mê) của mình, bằng vài thứ vừa đơn giản vừa căn bản, và từ giờ sẽ không sợ nó nữa. Rất mừng vì đã nhận ra điều này chưa quá muộn.

Hiện tại TV học vẽ từ bạn Youtuber tuyệt zời này.

Trúc Viên, 7/11/2016




Slipping through my fingers

Hôm nọ Trúc Viên xem Mama Mia trên HBO, thấy có bài hát về mẹ và con gái này cảm động quá nên hôm nay dịch lại. Mọi người xem thêm video nhé.

P/S: Post nhân một ngày không phải ngày của Mẹ. Ngày nào cũng nên nghĩ về Mẹ.

Trôi vụt qua tay

Cặp xách trên tay, con ra khỏi nhà mỗi sáng sớm
Vẫy chào mẹ bằng một nụ cười vu vơ
Mẹ ngắm con và cảm nhận một nỗi buồn dâng lên
Đến nỗi mẹ phải ngồi phịch xuống một lát
Cảm giác rằng mẹ sẽ rời xa con mãi mãi
Và sẽ không còn nhiều cơ hội hiện diện trong thế giới của con nữa
Mẹ rất vui mỗi khi có thể chia sẻ niềm vui cùng con
Đứa con gái bé nhỏ ngộ nghĩnh

Mọi thứ lần lần trôi vụt qua tay mẹ
Mẹ cố gắng nắm giữ từng cảm giác
Trong từng giây phút
Mọi thứ lần lần trôi vụt qua tay mẹ
Mẹ có hiểu được những điều con nghĩ
Khi mỗi lần mẹ thấy mình sắp hiểu ra
Con cứ lớn dần
Cứ trôi vụt qua tay mẹ

Mỗi sớm thức dậy, con và mẹ ngồi bên bàn ăn
Vẫn còn chưa tỉnh ngủ, mẹ để khoảng thời gian quý báu trôi qua
Rồi con đi mất, cảm thấy buồn bã lạ thường
Mẹ có một cảm giác tội lỗi không thể phủ nhận
Về những chuyến đi tuyệt vời
Những miền đất mẹ đã lên kế hoạch cho chúng ta cùng đến
Ồ, có một số điều chúng ta đã làm, nhưng phần lớn nhiều kế hoạch đã không được thực hiện
Và tại sao, mẹ cũng không biết nữa

Mọi thứ lần lần trôi vụt qua tay mẹ
Mẹ cố gắng nắm giữ từng cảm giác
Trong từng giây phút
Mọi thứ lần lần trôi vụt qua tay mẹ
Mẹ có hiểu được những điều con nghĩ
Khi mỗi lần mẹ thấy mình sắp hiểu ra
Con cứ lớn dần
Cứ trôi vụt qua tay mẹ

Đôi lúc mẹ muốn đóng băng những khung cảnh
Và để dành nó bên ngoài tầm với của thời gian vùn vụt

Mọi thứ lần lần trôi vụt qua tay mẹ

Cặp xách trên tay, con ra khỏi nhà mỗi sáng sớm
Vẫy chào mẹ bằng một nụ cười vu vơ…

Slipping Through My Fingers

Schoolbag in hand, she leaves home in the early morning
Waving goodbye with an absent-minded smile
I watch her go with a surge of that well known sadness
And I have to sit down for a while
The feeling that I’m losing her forever
And without really entering her world
I’m glad whenever I can share her laughter
That funny little girl

Slipping through my fingers all the time
I try to capture every minute
The feeling in it
Slipping through my fingers all the time
Do I really see what’s in her mind
Each time I think I’m close to knowing
She keeps on growing
Slipping through my fingers all the time

Sleep in our eyes, her and me at the breakfast table
Barely awake I let precious time go by
Then when she’s gone, there’s that odd melancholy feeling
And a sense of guilt I can’t deny
What happened to the wonderful adventures
The places I had planned for us to go
Well, some of that we did, but most we didn’t
And why, I just don’t know

Slipping through my fingers all the time
I try to capture every minute
The feeling in it
Slipping through my fingers all the time
Do I really see what’s in her mind
Each time I think I’m close to knowing
She keeps on growing
Slipping through my fingers all the time

Sometimes I wish that I could freeze the picture
And save it from the funny tricks of time

Slipping through my fingers all the time

Schoolbag in hand, she leaves home in the early morning
Waving goodbye with an absent-minded smile

 

TÔN TRỌNG KHOẢNG RIÊNG

tôn trọng riêng tư
Nên để tâm hành động của mình có làm phiền đến người khác.

Thời học cấp hai lúc 13,14 tuổi, Trúc Viên có một lần bị các bạn trong lớp lấy trộm nhật ký, xé phăng ra và photocopy nhiều bản phát khắp trường. Lúc đó còn nhỏ vì sợ và yếu tim nên không bao giờ dám cầm một tờ để xem các bạn xé ngay trang nào. Vì sợ và xấu hổ nên chưa bao giờ điều tra và giải quyết câu chuyện một cách rõ ràng trực diện. Mọi chuyện, những cảm xúc rồi cũng đi vào quên lãng. Có điều, chữ “nhật ký” trở thành một từ ngữ vô cùng nhạy cảm với Trúc Viên cho đến tận hết những năm cấp ba, hễ nghe ai nhắc đến là cơ chế phản xạ tự động bật lên, cứ thấy nhột nhột khó chịu. Rồi lên đại học, ký ức nhòa hẳn, chữ “nhật ký” nghe chừng dễ chịu hơn, thậm chí bây giờ, TV có thể ngồi đây viết kiểu nhật ký bằng blog cá nhân này, cho cả thế giới cùng đọc, đọc càng nhiều TV càng thích :). Nhật ký, dịch ra cho cùng, là viết lại những điều hằng ngày, chứ không hẳn phải là viết những điều thầm kín. Cuốn nhật ký tuổi teen đó, không may mắn thay, lại là nơi chứa đựng những điều thầm kín không nói ai nghe của TV, ví dụ như say nắng anh chàng lớp A, lớp B nào đó, khó chịu vì dạo này cô bạn lớp trưởng bỏ rơi mình… Đại loại vậy. Khi chuyện đó xảy ra, TV chỉ để ý tới những cảm xúc của mình: sợ hãi, khó chịu, thiếu an toàn, xấu hổ mà không để ý một khía cạnh khác là, các bạn bè mình đã làm một chuyện hơi bị tệ, là thiếu tôn trọng sự riêng tư và cố ý gây tổn thương cho người khác.

Người ta nói “không được đánh phụ nữ, dù chỉ bằng cành hoa”, TV nghĩ được còn hơn thế nữa, không được xâm phạm sự riêng tư, khoảng riêng hay gây tổn thương bất kỳ ai, dù chỉ bằng một làn gió, nếu làn gió mình gây ra đó đủ làm tốc nhẹ váy của một cô gái trên đường thì cũng phải xin lỗi, nói chi xa hơn là đụng chạm vào thân thể hay gây tổn thương tinh thần như câu chuyện nhật ký bên trên.

Xâm phạm riêng tư, nói một cách dễ hiểu hơn, chính là “làm phiền” người khác.

Hàng ngày bước ra đường, thậm chí ở ngay trong nhà thôi, TV nhận thấy xung quanh mình có rất nhiều hình thức khác nhau của việc xâm phạm sự riêng tư hay làm phiền này.

Ngoài đường thì có còi xe đua nhau thi chương trình “Cái Còi vàng”, dù là còi to hay còi nhỏ đều thích nhấn ầm ầm liên hồi phô diễn thanh thế, mỗi lần “được” nhấn còi nhắc nhở tránh đường là TV được một lần giật nảy mình và nếu âm lượng trên 115db (vượt mức quy định luật GTĐB) thì TV sẽ có thêm một cảm giác nữa là đau tai.

Một ngày đẹp trời nọ trên đường có một vũng nước, bạn nhấn ga chạy qua vũng nước với tốc độ 20-30km/h đủ để nước bắn sang hai bên cao ít nhất 0.5m, ai bị nước văng vào mặt kệ ai vì bạn đã chạy mất hút rồi.

Một vài anh lái xe hơi thích giành nhau vượt qua lối đi bộ với người đi bộ (đã gọi là lối đi bộ thì người đi bộ phải được ưu tiên chứ nhỉ?) (nói đến đoạn này thì mình nhớ đến ở các nước phát triển, hệ thống giao thông rất ưu tiên người đi bộ, dù qua đường nơi không có vạch thì các lái xe luôn dừng hẳn và nhường đường từ xa – tuy nhiên người ta tôn trọng bạn thì bạn cũng nên tôn trọng lại, tìm chỗ qua đường đúng quy định thì tốt hơn).

Hay lên máy bay con trẻ nghịch phá đạp vào ghế của hành khách phía trước, cha mẹ nhắc nhở vài câu chiếu lệ rồi thôi. Vào nhà hàng quán ăn, con trẻ lân la làm phiền các bàn bên cạnh và đụng chạm vào đồ đạc của khách khác, cha mẹ tảng lờ xem như không thấy không biết.

Lúc ở nhà thì TV thấy chú hàng xóm đi qua lại nhìn chòng chọc vào nhà hàng xóm khác không dưới 120 giây để nắm “diễn tiến nội bộ” của “nhà người ta”. Hoặc có nhà thì sử dụng sân nhà hàng xóm như sân nhà mình, buồn buồn thì mang củ kiệu cơm cháy sang phơi, tùy nghi sử dụng. Hoặc xem khu vực xung quanh nhà mình là hoang đảo, thích thì nói năng lớn tiếng nhiều giờ trong ngày, nói chán rồi thì bật phim Hàn Quốc đối thoại thâu đêm suốt sáng…

Các nền văn hóa phát triển như Nhật Bản và phương Tây, trong phạm vi những hành động của họ, họ đều vén khéo để tránh gây ảnh hưởng và khó chịu cho người khác. Và họ trở thành người rất tinh tế từ việc để tâm đến hành động của chính mình và cảm giác của người khác. Thi thoảng, nếu có gây ra ảnh hưởng, thì một câu xin lỗi vẫn không hại gì.

Trúc Viên, 31/10/2016

Tham khảo bài viết cùng quan điểm tại Vnexpress: Khoảng không cá nhân

CHUYÊN NGHIỆP

chuyên nghiệp
Tôn trọng tất cả mọi người là một sự chuyên nghiệp.

Chuyên nghiệp

Tuần trước đi gặp khách hàng ở công ty ABC. Anh ấy hẹn thứ 2 đến công ty test job lúc 12h30 trưa. Hôm nay học ở trường xong lúc 11h, Trúc Viên lục đục canh giờ chuẩn bị mọi thứ, makeup ngay trong toilet trường (vác theo cả cái balo to để đựng nguyên cục túi đồ makeup đem luôn đến trường từ sáng, bình thường nếu makeup từ nhà thì chỉ cần mang theo vài món để dặm lại, như son, phấn phủ, khăn giấy là đủ), ghé family mart đối diện trường mua đồ ăn uống nhanh gọn, canh giờ để đặt grabcar ghé công ty trước 5-10 phút để thể hiện sự chuyên nghiệp. Tất cả sự chuẩn bị vừa đẹp, hạ cánh trước công ty lúc 12h21.

Nhưng sự chuyên nghiệp không được bù đắp ngay lúc đó. Công ty cửa đóng then cài, không có bóng dáng anh bảo vệ hay em lễ tân. Quyết định đợi thêm vài phút gần đến đúng giờ hẹn để ấn chuông cửa, công ty lặng thinh, chỉ có tiếng gió bên ngoài xào xạc. Chờ thêm tí nữa 12h28ph, cầm điện thoại lên quyết định gọi anh giám đốc người đã hẹn.

Trúc Viên: Hi anh, em là Viên, hôm trước anh hẹn hôm nay thứ 2 đến gặp anh trao đổi lúc 12h30, bây giờ em đang ở trước công ty rồi ạ.

Giám đốc: Àaaa (giọng nghe như vừa nhớ ra lịch hẹn). Em ơi, anh đang đi ăn trưa ở bên ngoài, nãy giờ anh cố gắng để về trước 15 phút mà kẹt quá. Hôm nay thứ 2 nhiều việc quá mình dời lại được không em?

TV: Em kẹt lịch nhiều lắm, chỉ rảnh giờ này thôi ạ.

Giám đốc: Sao bây giờ ta, hôm nay thứ 2 nhiều việc quá giờ vẫn còn đang tiếp khách…

TV: Em đợi anh về khoảng 30 phút – 1 tiếng cũng được không sao đâu ạ. (em dễ tính vl)

Giám đốc: Mình dời lại đi bây giờ anh không về kịp em ơi. Dời qua 4h30 chiều nay nha. (Wtf? Anh cố gắng về trước 15 phút rồi giờ đẩy cái rẹt sang cuối buổi chiều, xạo cũng vừa vừa thôi pa)

Vậy là về. Sáng nay ra khỏi nha quên mất một điều, không phải là bước chân trái hay chân phải trước, mà là quên drop một tin nhắn cho giám đốc là anh có một buổi hẹn hôm nay với đối tác của anh.

Ở đâu đó vẫn có những người sống trên mây. Chắc trên mây không có lịch, giấy note hay note app để oánh cái dấu cái lịch hẹn. Và chắc ở trên mây ai cũng ở trên cao sẵn rùi rồi nên không cần tôn trọng nhau nữa. Hơi bực trong vòng 10 phút.

Trúc Viên, 24/10/2016

Bài học tình yêu

bài học tình yêu
Yêu.

Ai cũng nên tự rút ra cho mình một bài học, mỗi khi đi qua một mối tình. Để làm gì? Đơn giản là để ở với người yêu sau này được lâu hơn, hạnh phúc bền vững hơn, giúp thời gian bị ế của mình được ngắn lại (ế là tình trạng mong cầu người yêu mà không được có, những bạn không có nhu cầu tình cảm không gọi ế).

Trải qua một, hai mối tình rồi, mà vẫn ngu ngơ không hiểu vì sao mấy mối đó bị tan vỡ, là không được hay cho lắm (trừ trường hợp gặp người yêu là người có thần kinh không ổn định, hôm nay nói yêu hôm sau chia tay luôn không có lý do, trường hợp này thì khỏi quan tâm, chỉ cần xác định được anh chàng/cô nàng đó có vấn đề là đủ, xong rồi chia tay đi tìm người khác có đầu óc hoạt động bình thường để yêu tiếp). Đừng vội vàng đi tiếp khi chưa rõ nguyên nhân tan vỡ, vì có nhiều khả năng sẽ vấp ngã tại cùng một điểm đã từng vấp ngã, chưa kể làm phí thời gian của kẻ khác, chưa kể là cứ đau đáu khôn nguôi “tại sao mình tốt vậy mà bị đá?” trong khi đã bắt đầu cuộc tình với người yêu mới; hoặc là bước chân trên tình trường sẽ trở nên rụt rè hơn vì sợ không khéo cô/anh này cũng đá mình nốt.

Có rất nhiều lý do để chia tay nhau, tại anh thấy mình không xứng đáng, tại em không đủ quan tâm anh, vì anh đã chán rồi blah blah, nhưng trên một khía cạnh bao quát, chỉ có một lý do duy nhất, là hai người không hiểu nhau (mình bỏ qua những trường hợp gia đình cấm cản hoặc thần kinh bất ổn như có nói bên trên), vì nếu hiểu được nhau thì đã sống bên nhau trọn đời suốt kiếp, không cần vật vã chia tay chia chân nữa rồi.

Hiểu không phải chỉ đơn thuần dừng lại ở việc biết rõ những thứ cơ bản về nhau như anh thích ăn cháo lòng, em thích cheesecake, gặp nhau là mình đèo nhau thẳng đến quán cháo sau đó tấp vô cafe Highland gọi tráng miệng cheesecake; hoặc anh thích mặc quần jeans em thích điệu đà váy xòe tới mắt cá. Hiểu, sâu hơn, thực chất là …hiểu, và thương, và chấp nhận, dù là một số tật xấu. Từ hiểu rõ tại sao con người đó (người yêu mình) làm như vậy, đi đến thương và chấp nhận. Không hiểu, sẽ không thương, và sẽ không chấp nhận, và lâu dần những cái không hiểu, không thương sẽ dẫn đến điểm cuối là chia tay. Tình cảm con người cũng chỉ là một nguyên lý của vũ trụ, giống y chang chuyện hai cái bánh răng khớp vào nhau thì mới giúp động cơ hoạt động trơn tru, hoặc mưa thuận gió hòa thì cây côi tươi tốt hoa quả xum xuê; trong tình cảm, hai người cũng phải thuận theo nguyên lý đó, dung hòa với nhau, là điều bắt buộc nếu hai người muốn đi đến tận cùng câu chuyện cổ tích; thực sự hoàn toàn không có cách nào để hai người yêu và gần nhau được nếu mỗi bên đâm đầu về hai hướng khác nhau, khư khư giữ lấy quan điểm của mình, quay lưng lại với người kia. Tình yêu là chia sẻ, nếu không thích chia sẻ mà chỉ thích gìn giữ thế giới riêng của mình, thì không nên yêu làm gì.

Trúc Viên, 25/10/2016

Jakarta – Bandung – Bali trip (Part 1)

jakarta - bandung - bali

Actually, I was invited to Jakarta for my ex-roomate’s wedding. Well, so… I and my friends took this as an opportunity to drop by the other nearby places, and a can-not-be-missed nearby destination in our list is Bali Island – a very well-known tourist spot.

I’m going to write about my 11-day trip. Since my trip would be too long to tell I decided to divide my trip into many episodes.

jakarta - bandung - bali

First episode would be about my first days in Jakarta and the WEDDING!!!

Arriving at Jakarta at around 11pm at night, I was a bit surprised that Jakarta has the same time zone with Ho Chi Minh city (My bad, I didnt research properly for the trip). Jakarta welcomed me with its Feb night rain; I felt I was very lucky since I didn’t suffer any flight delay. I reached the airport on time and get picked up by 02 nice men sent by Nisa (my lovely roomate I mentioned above).

Arrived Nisa’s house at around 1:00 in the morning, tired of the flight and the whole-day working before that (was almost late for the flight because getting stuck with job handover haha). But before sleeping for a million years, I still had enough time to chit chat with Nisa the little girl, OMG, I’d been apart from this girl for more than TWO YEARS. She was still the same, exept for 01 thing that she was getting married on that weekend, meaning she was going to have a new adventure and leaving the single ladies like me behind hehe.

OK I’m gonna talk about the main things I did in Jakarta, the wedding and the shopping malls.

The wedding is such a really nice experience to me.

Saturday morning is the time for the couple entering the mosque – attending the ceremony which is called Nikah in Muslim (if I’m not mistaken).

jakarta - bandung - bali
Me and the beautiful bride

All the ladies and men dressed up in Muslim traditional clothes. Yeah, you know what I mean by traditional clothes, like Nisa’s auntie following outfit (well, I love this lady so much, she’s really nice and fun).

jakarta - bandung - bali
Auntie is the 2nd from left to right. I’m the 3rd one.. Two others are my ex-colleagues.

But still, I noticed that some ladies in their very modern and nice traditional outfit, with the cut-out, see-through fabric, like the 02 following ladies:

jakarta - bandung - bali

The ceremony is quite long to me, since I didn’t understand the prayer in Muslim =.=,  so I cannot say I really enjoyed the ceremony =.=. Anyway, I love looking at the way they conducted the ceremony and tried to reason why they did this or did that. The noise is rising higher and higher when it came nearer to the end of the ceremony; some people left their seats to take the foods and well, so did us hehe.

As soon as the buffet was officially served, the ceremony ended. Some people started lining up on the left side of the stage (under allocation of an MC) to reach the bride and groom (who are standing on the stage) for congratulations, they touched on each other’s hands, hugged each other, and posed together. In this wedding, normally, the guests are asked (by the photographers) to take 01 formal photo with the bride and groom, and another one in “free-style”, it’s just so funny and cute to see all the mature/old people making these free-style poses. Here is a typical photo during the congratulations, in which the couple having the pictures with their guests, relatives…

jakarta - bandung - bali
Taking photo with the bride and grom

The jasmine secret

A very interesting fact is that (this is revealed by Nisa the bride) we should try to steal the jasmine around her hair and keep that until you forget everything about that, then maybe you are marrying later on (if I’m not mistaken hehe). As soon as we reached her on the stage, we already informed her we were gonna steal her flowers and she kept chasing us to do that. How sweet she was huh? Haha.

This is a close-up shot of the couple of the day (sorry Hashfi, if you think you look not nice here 😛 I don’t have any other picture :P)

jakarta - bandung - bali

There were even a LIVE music band on the left hand side of the stage, they sang all the English and Indonesian songs and I found this was really nice. Maybe I can imitiate later on =].

That was all about the ceremony.

The wedding dinner was held on the following evening (Sunday).

The NIKAH (or the ceremony in the mosque the day before) and the wedding dinner actually somehow had a similar format. The guests came to see the beginning ceremony, then the prayer, the buffet, live music and the congratulations from the guests to the couple. However, there were quite a lot differences: the clothes of the couple (very nice wedding suits in the following picture), the wedding venue (it’s hugeee & beautiful), more guests (a huge amount – around 2,000 I heard!!!), the reception, an opening traditional dance. Here are some pictures:

jakarta - bandung - bali
Nisa’s wedding

Javanese traditional dance

jakarta - bandung - bali

The 02 families

jakarta - bandung - bali
Nisa’s wedding

The couple is followed by the girls (the bridemaids?) who keep spreading out the flowers all over the young couple.

jakarta - bandung - bali
Nisa’s wedding

OK, hope I didn’t miss anything from the wedding… My post is too long already. Next part I’d like to tell you about the malls in Jakarta and Bandung, for all shopaholics out there, hehe.

All the best,

Cherrypie