CHUYÊN NGHIỆP

chuyên nghiệp
Tôn trọng tất cả mọi người là một sự chuyên nghiệp.

Chuyên nghiệp

Tuần trước đi gặp khách hàng ở công ty ABC. Anh ấy hẹn thứ 2 đến công ty test job lúc 12h30 trưa. Hôm nay học ở trường xong lúc 11h, Trúc Viên lục đục canh giờ chuẩn bị mọi thứ, makeup ngay trong toilet trường (vác theo cả cái balo to để đựng nguyên cục túi đồ makeup đem luôn đến trường từ sáng, bình thường nếu makeup từ nhà thì chỉ cần mang theo vài món để dặm lại, như son, phấn phủ, khăn giấy là đủ), ghé family mart đối diện trường mua đồ ăn uống nhanh gọn, canh giờ để đặt grabcar ghé công ty trước 5-10 phút để thể hiện sự chuyên nghiệp. Tất cả sự chuẩn bị vừa đẹp, hạ cánh trước công ty lúc 12h21.

Nhưng sự chuyên nghiệp không được bù đắp ngay lúc đó. Công ty cửa đóng then cài, không có bóng dáng anh bảo vệ hay em lễ tân. Quyết định đợi thêm vài phút gần đến đúng giờ hẹn để ấn chuông cửa, công ty lặng thinh, chỉ có tiếng gió bên ngoài xào xạc. Chờ thêm tí nữa 12h28ph, cầm điện thoại lên quyết định gọi anh giám đốc người đã hẹn.

Trúc Viên: Hi anh, em là Viên, hôm trước anh hẹn hôm nay thứ 2 đến gặp anh trao đổi lúc 12h30, bây giờ em đang ở trước công ty rồi ạ.

Giám đốc: Àaaa (giọng nghe như vừa nhớ ra lịch hẹn). Em ơi, anh đang đi ăn trưa ở bên ngoài, nãy giờ anh cố gắng để về trước 15 phút mà kẹt quá. Hôm nay thứ 2 nhiều việc quá mình dời lại được không em?

TV: Em kẹt lịch nhiều lắm, chỉ rảnh giờ này thôi ạ.

Giám đốc: Sao bây giờ ta, hôm nay thứ 2 nhiều việc quá giờ vẫn còn đang tiếp khách…

TV: Em đợi anh về khoảng 30 phút – 1 tiếng cũng được không sao đâu ạ. (em dễ tính vl)

Giám đốc: Mình dời lại đi bây giờ anh không về kịp em ơi. Dời qua 4h30 chiều nay nha. (Wtf? Anh cố gắng về trước 15 phút rồi giờ đẩy cái rẹt sang cuối buổi chiều, xạo cũng vừa vừa thôi pa)

Vậy là về. Sáng nay ra khỏi nha quên mất một điều, không phải là bước chân trái hay chân phải trước, mà là quên drop một tin nhắn cho giám đốc là anh có một buổi hẹn hôm nay với đối tác của anh.

Ở đâu đó vẫn có những người sống trên mây. Chắc trên mây không có lịch, giấy note hay note app để oánh cái dấu cái lịch hẹn. Và chắc ở trên mây ai cũng ở trên cao sẵn rùi rồi nên không cần tôn trọng nhau nữa. Hơi bực trong vòng 10 phút.

Trúc Viên, 24/10/2016

Bài học tình yêu

bài học tình yêu
Yêu.

Ai cũng nên tự rút ra cho mình một bài học, mỗi khi đi qua một mối tình. Để làm gì? Đơn giản là để ở với người yêu sau này được lâu hơn, hạnh phúc bền vững hơn, giúp thời gian bị ế của mình được ngắn lại (ế là tình trạng mong cầu người yêu mà không được có, những bạn không có nhu cầu tình cảm không gọi ế).

Trải qua một, hai mối tình rồi, mà vẫn ngu ngơ không hiểu vì sao mấy mối đó bị tan vỡ, là không được hay cho lắm (trừ trường hợp gặp người yêu là người có thần kinh không ổn định, hôm nay nói yêu hôm sau chia tay luôn không có lý do, trường hợp này thì khỏi quan tâm, chỉ cần xác định được anh chàng/cô nàng đó có vấn đề là đủ, xong rồi chia tay đi tìm người khác có đầu óc hoạt động bình thường để yêu tiếp). Đừng vội vàng đi tiếp khi chưa rõ nguyên nhân tan vỡ, vì có nhiều khả năng sẽ vấp ngã tại cùng một điểm đã từng vấp ngã, chưa kể làm phí thời gian của kẻ khác, chưa kể là cứ đau đáu khôn nguôi “tại sao mình tốt vậy mà bị đá?” trong khi đã bắt đầu cuộc tình với người yêu mới; hoặc là bước chân trên tình trường sẽ trở nên rụt rè hơn vì sợ không khéo cô/anh này cũng đá mình nốt.

Có rất nhiều lý do để chia tay nhau, tại anh thấy mình không xứng đáng, tại em không đủ quan tâm anh, vì anh đã chán rồi blah blah, nhưng trên một khía cạnh bao quát, chỉ có một lý do duy nhất, là hai người không hiểu nhau (mình bỏ qua những trường hợp gia đình cấm cản hoặc thần kinh bất ổn như có nói bên trên), vì nếu hiểu được nhau thì đã sống bên nhau trọn đời suốt kiếp, không cần vật vã chia tay chia chân nữa rồi.

Hiểu không phải chỉ đơn thuần dừng lại ở việc biết rõ những thứ cơ bản về nhau như anh thích ăn cháo lòng, em thích cheesecake, gặp nhau là mình đèo nhau thẳng đến quán cháo sau đó tấp vô cafe Highland gọi tráng miệng cheesecake; hoặc anh thích mặc quần jeans em thích điệu đà váy xòe tới mắt cá. Hiểu, sâu hơn, thực chất là …hiểu, và thương, và chấp nhận, dù là một số tật xấu. Từ hiểu rõ tại sao con người đó (người yêu mình) làm như vậy, đi đến thương và chấp nhận. Không hiểu, sẽ không thương, và sẽ không chấp nhận, và lâu dần những cái không hiểu, không thương sẽ dẫn đến điểm cuối là chia tay. Tình cảm con người cũng chỉ là một nguyên lý của vũ trụ, giống y chang chuyện hai cái bánh răng khớp vào nhau thì mới giúp động cơ hoạt động trơn tru, hoặc mưa thuận gió hòa thì cây côi tươi tốt hoa quả xum xuê; trong tình cảm, hai người cũng phải thuận theo nguyên lý đó, dung hòa với nhau, là điều bắt buộc nếu hai người muốn đi đến tận cùng câu chuyện cổ tích; thực sự hoàn toàn không có cách nào để hai người yêu và gần nhau được nếu mỗi bên đâm đầu về hai hướng khác nhau, khư khư giữ lấy quan điểm của mình, quay lưng lại với người kia. Tình yêu là chia sẻ, nếu không thích chia sẻ mà chỉ thích gìn giữ thế giới riêng của mình, thì không nên yêu làm gì.

Trúc Viên, 25/10/2016

THẲNG TÍNH

thẳng tính
Thẳng tính, có phải là nghĩ gì nói đó?

Thẳng tính là nói ra suy nghĩ của mình, không để trong bụng.

Thẳng tính dĩ nhiên được xem là một đức tính, trái ngược đức tính này là lươn lẹo và thiếu trung thực.

Như trên giải thích thì thẳng tính có hai phần, phần một là nói và phần hai là suy nghĩ của bản thân. Nói thì là dùng miệng để tạo ra âm thanh, truyền thông trao đổi ý kiến với người khác. Suy nghĩ của bản thân là những gì mình tư duy và có bên trong bộ não. Thẳng tính, lúc mới nghe qua thì tưởng chừng như phần chính của nó là nói, có gì thì cứ nói ra để người thứ 2 biết. Nhưng khoan đã, các bạn nghĩ thử xem trên thế giới này có bao nhiêu người gây ra tai họa từ lời nói. Họa nhẹ thì là cãi vã nhau một buổi, vài ngày; họa vừa vừa thì là không thèm nhìn mặt nhau vài năm hay cả đời; họa nặng là làm nhau bị thương đến giết người chỉ vì một câu nói. Một ví dụ cụ thể đi nhỉ. Chồng muốn vợ đưa con gái mới sinh về nhà bố mẹ chồng để bố mẹ tiện chăm sóc, nhưng vợ phần không muốn xa nhà bố mẹ đẻ và phần có ý chê nhà chồng ở nơi thôn quê hẻo lánh nói chung là không đủ điều kiện, nghĩ rằng có sao nói vậy là hay nhất nên khi chồng đề nghị nàng thẳng thừng: “Em không muốn. Ở quê không đủ sạch sẽ thì làm sao con lớn được, không khéo lại mắc đủ thứ bệnh như thằng cu Tí con của em gái anh.” Anh chồng xem như nhận nguyên gáo nước lạnh.

Hoặc giả như em gái giúp chị dọn nhà vì biết chị bận bịu làm mẹ bỉm sữa một nách hai con không có thời gian. Cô em dọn nhà đau cả lưng đến cuối ngày, chị gái thấy sắp xếp chưa phù hợp với thẩm mỹ của mình nên đã thẳng tính buông ra suy nghĩ trong lòng: “Không ổn chút nào.” Em gái bị tổn thương nên bỏ về nhà một mạch bỏ dở luôn bữa cơm tối đủ đầy chị hai đã dọn sẵn.

Cả 2 ví dụ trên đều là nghĩ gì nói đó. Và người phát ngôn đều cho rằng họ thẳng thắn, có sao thì nói ra. Nhưng rõ ràng là thẳng thắn như vậy không mang lại kết quả tốt đẹp gì, thậm chí còn gây tổn thương người khác. Thẳng tính theo hướng nói như trên không hiệu quả, nên mình sẽ xét tiếp phần hai của thẳng tính là SUY NGHĨ. Trong ví dụ số 1, trước khi thẳng thừng “tạt nước” chồng, nàng vợ suy nghĩ thử như vậy xem, chồng mình là con trai trưởng, nhà nội là người Bắc bây giờ có cháu thì thích lắm, cũng là thương cả hai mẹ con nên muốn đón về gần bên chăm sóc cho tiện, nhà nội sống thanh đạm với vườn cây, ao cá, ông bà nghĩ là cháu sẽ thích ở quê như vậy hơn là nơi thành phố khói bụi chật hẹp không có không gian “quậy phá”, nàng dâu từ khi về nhà chồng đến giờ chưa có nhiều thời gian ở bên cạnh cùng bố mẹ của chồng vân vân và vân vân. Nàng chỉ e ngại một điều là bố mẹ ruột ở nơi trống vắng không có con cháu vui vầy. Nếu nghĩ thông thoáng như vậy có thể cô sẽ nhẹ nhàng chia sẻ cùng chồng sự lo lắng của mình về bố mẹ đẻ, từ đó hai người có thể bàn một kế hoạch win win, các bên cùng thắng, ví dụ như chị vợ về quê chồng vài tháng hết tháng ở cữ rồi về lại nhà mẹ đẻ. Ông bà nội cũng vui vì nàng dâu có lòng sắp xếp mà ông bà ngoại cũng không chịu cảnh quạnh quẽ quá lâu. Hai vợ chồng thuận hòa mát mái.

Ví dụ số 2, chị gái thử nghĩ như vậy, em gái bỏ cả một buổi chiều nghỉ ngơi ngày chủ nhật để giúp dọn dẹp vì không nỡ để chị bơi trong đống đồ chơi em bé, quần áo chưa xếp đầy trên sàn nhà (nhà có trẻ em sẽ biết), bếp núc không có người lau chùi. Em gái có ý muốn rời nhà chị gái từ lúc 2-3h trưa vì dạo này trời mùa mưa, ngập nước rất kinh, ở lại đến cuối ngày nguy cơ lội nước về rất cao. Góc nhà em gái dọn dẹp xong nhìn khá “dầy”, vì đồ đạc nhà mình nhiều, chứ không phải vì lỗi cô em không biết dọn. Nghĩ như vậy chị sẽ thấy rất cảm ơn em gái đã có lòng giúp đỡ mình, ngay cả khi khu vực đó khá dầy nhưng phần còn lại của căn nhà đã rất thoáng đãng và sạch sẽ. Chị cảm ơn em thật lòng vì hiểu tấm lòng của em dành cho mình, cả nhà ăn tối vui vẻ trước khi em rời về.

Sau hai phần kết tưởng tượng trên, các bạn có thấy cái phần nghĩ (thành phần thứ 2 của thẳng tính) đó có quan trọng và hiệu quả không? Hình như là có phải không? Còn mình thì luôn có một suy nghĩ này trong đầu, giữa thẳng tính và thiếu suy nghĩ, có một biên giới cực kỳ mong manh; thẳng tính và khéo léo, nghe chừng trái ngược nhau, nhưng thực tình, người biết thẳng tính có suy nghĩ, là người sống cực kỳ khéo.

Trúc Viên, 24/10/2016

Bài tham khảo thêm cùng quan điểm tại Elle: Cách ứng xử trong cuộc sống: “Thẳng” nhưng “Khéo” và tinhhoa.net: Đừng viện cớ rằng mình “thẳng thắn” mà nói lời tổn thương người khác