That dedicated sophisticated little tiny touch thing

dedicated

Again, today and yesterday I realize something that I cannot describe by words. I tried to word it calling it a dedicated-sophisticated-little-tiny-touch thing.

Just sometimes you feel touch when you recognize something very hearty from the others. This time I’ve got this from my sister and my mom.

I love them.

Photo source: Internet

P/s: And also, I’ve somehow come across the understanding that peace or no pain status is a status of no desire. And I’ve practiced no desire to soothe. 

Looking it as a positive way, pain/mind discomfortability is just to sharpen. 

P/s 2: And also, I’ve tried to be succinct. Succinct is better to feel every single thing in its deeper sense.

The negative mind

fashion post

I wanted to share a whole world with you. Because you were just next to me and I though it would have been an entire waste if we weren’t sharing and enjoying the whole situation together. But, *alarming sound*, you didn’t have the same mindset with me. You buried youself with thoughts and insecurity… For me thoughts were nothing if you weren’t putting your mind into the joy with me, the joy of living. I know, everyone’s got their own hidden parts, worries and fears. Let me ease it, sympathize and get up and paint the world together. Just please don’t pull me down into your negative valleys. Don’t get angry, jealous and insecure that much. I’m kind and sensitive enough. As long as it’s me. (Lol)

Then I supposed I couldn’t share the world with you. I still attempted to share with you a forest, or maybe an ocean. You told me this country’s property is ugly and turned your back.

Coz we were still together, maybe until life tears us apart. I showed you the beauty of the flowers or a good books I read. You made a firewall and immediately doubted me.

So, OK. I kept sharing with you little beautiful things I saw daily, some really excited me. And you showed cold feelings and even more heart-breaking (nah im kidding) you made negative comments.

Until what I wanted to share with you was as small as an ant. And we knew we’d been the wrong gears ever since.

Well… Just be positive. Be a real human. Be lively. Because, there are times you’ll really need someone to share with you one day.

Truc Vien

19Apr2017

CHUYÊN NGHIỆP

chuyên nghiệp
Tôn trọng tất cả mọi người là một sự chuyên nghiệp.

Chuyên nghiệp

Tuần trước đi gặp khách hàng ở công ty ABC. Anh ấy hẹn thứ 2 đến công ty test job lúc 12h30 trưa. Hôm nay học ở trường xong lúc 11h, Trúc Viên lục đục canh giờ chuẩn bị mọi thứ, makeup ngay trong toilet trường (vác theo cả cái balo to để đựng nguyên cục túi đồ makeup đem luôn đến trường từ sáng, bình thường nếu makeup từ nhà thì chỉ cần mang theo vài món để dặm lại, như son, phấn phủ, khăn giấy là đủ), ghé family mart đối diện trường mua đồ ăn uống nhanh gọn, canh giờ để đặt grabcar ghé công ty trước 5-10 phút để thể hiện sự chuyên nghiệp. Tất cả sự chuẩn bị vừa đẹp, hạ cánh trước công ty lúc 12h21.

Nhưng sự chuyên nghiệp không được bù đắp ngay lúc đó. Công ty cửa đóng then cài, không có bóng dáng anh bảo vệ hay em lễ tân. Quyết định đợi thêm vài phút gần đến đúng giờ hẹn để ấn chuông cửa, công ty lặng thinh, chỉ có tiếng gió bên ngoài xào xạc. Chờ thêm tí nữa 12h28ph, cầm điện thoại lên quyết định gọi anh giám đốc người đã hẹn.

Trúc Viên: Hi anh, em là Viên, hôm trước anh hẹn hôm nay thứ 2 đến gặp anh trao đổi lúc 12h30, bây giờ em đang ở trước công ty rồi ạ.

Giám đốc: Àaaa (giọng nghe như vừa nhớ ra lịch hẹn). Em ơi, anh đang đi ăn trưa ở bên ngoài, nãy giờ anh cố gắng để về trước 15 phút mà kẹt quá. Hôm nay thứ 2 nhiều việc quá mình dời lại được không em?

TV: Em kẹt lịch nhiều lắm, chỉ rảnh giờ này thôi ạ.

Giám đốc: Sao bây giờ ta, hôm nay thứ 2 nhiều việc quá giờ vẫn còn đang tiếp khách…

TV: Em đợi anh về khoảng 30 phút – 1 tiếng cũng được không sao đâu ạ. (em dễ tính vl)

Giám đốc: Mình dời lại đi bây giờ anh không về kịp em ơi. Dời qua 4h30 chiều nay nha. (Wtf? Anh cố gắng về trước 15 phút rồi giờ đẩy cái rẹt sang cuối buổi chiều, xạo cũng vừa vừa thôi pa)

Vậy là về. Sáng nay ra khỏi nha quên mất một điều, không phải là bước chân trái hay chân phải trước, mà là quên drop một tin nhắn cho giám đốc là anh có một buổi hẹn hôm nay với đối tác của anh.

Ở đâu đó vẫn có những người sống trên mây. Chắc trên mây không có lịch, giấy note hay note app để oánh cái dấu cái lịch hẹn. Và chắc ở trên mây ai cũng ở trên cao sẵn rùi rồi nên không cần tôn trọng nhau nữa. Hơi bực trong vòng 10 phút.

Trúc Viên, 24/10/2016

Bài học tình yêu

bài học tình yêu
Yêu.

Ai cũng nên tự rút ra cho mình một bài học, mỗi khi đi qua một mối tình. Để làm gì? Đơn giản là để ở với người yêu sau này được lâu hơn, hạnh phúc bền vững hơn, giúp thời gian bị ế của mình được ngắn lại (ế là tình trạng mong cầu người yêu mà không được có, những bạn không có nhu cầu tình cảm không gọi ế).

Trải qua một, hai mối tình rồi, mà vẫn ngu ngơ không hiểu vì sao mấy mối đó bị tan vỡ, là không được hay cho lắm (trừ trường hợp gặp người yêu là người có thần kinh không ổn định, hôm nay nói yêu hôm sau chia tay luôn không có lý do, trường hợp này thì khỏi quan tâm, chỉ cần xác định được anh chàng/cô nàng đó có vấn đề là đủ, xong rồi chia tay đi tìm người khác có đầu óc hoạt động bình thường để yêu tiếp). Đừng vội vàng đi tiếp khi chưa rõ nguyên nhân tan vỡ, vì có nhiều khả năng sẽ vấp ngã tại cùng một điểm đã từng vấp ngã, chưa kể làm phí thời gian của kẻ khác, chưa kể là cứ đau đáu khôn nguôi “tại sao mình tốt vậy mà bị đá?” trong khi đã bắt đầu cuộc tình với người yêu mới; hoặc là bước chân trên tình trường sẽ trở nên rụt rè hơn vì sợ không khéo cô/anh này cũng đá mình nốt.

Có rất nhiều lý do để chia tay nhau, tại anh thấy mình không xứng đáng, tại em không đủ quan tâm anh, vì anh đã chán rồi blah blah, nhưng trên một khía cạnh bao quát, chỉ có một lý do duy nhất, là hai người không hiểu nhau (mình bỏ qua những trường hợp gia đình cấm cản hoặc thần kinh bất ổn như có nói bên trên), vì nếu hiểu được nhau thì đã sống bên nhau trọn đời suốt kiếp, không cần vật vã chia tay chia chân nữa rồi.

Hiểu không phải chỉ đơn thuần dừng lại ở việc biết rõ những thứ cơ bản về nhau như anh thích ăn cháo lòng, em thích cheesecake, gặp nhau là mình đèo nhau thẳng đến quán cháo sau đó tấp vô cafe Highland gọi tráng miệng cheesecake; hoặc anh thích mặc quần jeans em thích điệu đà váy xòe tới mắt cá. Hiểu, sâu hơn, thực chất là …hiểu, và thương, và chấp nhận, dù là một số tật xấu. Từ hiểu rõ tại sao con người đó (người yêu mình) làm như vậy, đi đến thương và chấp nhận. Không hiểu, sẽ không thương, và sẽ không chấp nhận, và lâu dần những cái không hiểu, không thương sẽ dẫn đến điểm cuối là chia tay. Tình cảm con người cũng chỉ là một nguyên lý của vũ trụ, giống y chang chuyện hai cái bánh răng khớp vào nhau thì mới giúp động cơ hoạt động trơn tru, hoặc mưa thuận gió hòa thì cây côi tươi tốt hoa quả xum xuê; trong tình cảm, hai người cũng phải thuận theo nguyên lý đó, dung hòa với nhau, là điều bắt buộc nếu hai người muốn đi đến tận cùng câu chuyện cổ tích; thực sự hoàn toàn không có cách nào để hai người yêu và gần nhau được nếu mỗi bên đâm đầu về hai hướng khác nhau, khư khư giữ lấy quan điểm của mình, quay lưng lại với người kia. Tình yêu là chia sẻ, nếu không thích chia sẻ mà chỉ thích gìn giữ thế giới riêng của mình, thì không nên yêu làm gì.

Trúc Viên, 25/10/2016

THẲNG TÍNH

thẳng tính
Thẳng tính, có phải là nghĩ gì nói đó?

Thẳng tính là nói ra suy nghĩ của mình, không để trong bụng.

Thẳng tính dĩ nhiên được xem là một đức tính, trái ngược đức tính này là lươn lẹo và thiếu trung thực.

Như trên giải thích thì thẳng tính có hai phần, phần một là nói và phần hai là suy nghĩ của bản thân. Nói thì là dùng miệng để tạo ra âm thanh, truyền thông trao đổi ý kiến với người khác. Suy nghĩ của bản thân là những gì mình tư duy và có bên trong bộ não. Thẳng tính, lúc mới nghe qua thì tưởng chừng như phần chính của nó là nói, có gì thì cứ nói ra để người thứ 2 biết. Nhưng khoan đã, các bạn nghĩ thử xem trên thế giới này có bao nhiêu người gây ra tai họa từ lời nói. Họa nhẹ thì là cãi vã nhau một buổi, vài ngày; họa vừa vừa thì là không thèm nhìn mặt nhau vài năm hay cả đời; họa nặng là làm nhau bị thương đến giết người chỉ vì một câu nói. Một ví dụ cụ thể đi nhỉ. Chồng muốn vợ đưa con gái mới sinh về nhà bố mẹ chồng để bố mẹ tiện chăm sóc, nhưng vợ phần không muốn xa nhà bố mẹ đẻ và phần có ý chê nhà chồng ở nơi thôn quê hẻo lánh nói chung là không đủ điều kiện, nghĩ rằng có sao nói vậy là hay nhất nên khi chồng đề nghị nàng thẳng thừng: “Em không muốn. Ở quê không đủ sạch sẽ thì làm sao con lớn được, không khéo lại mắc đủ thứ bệnh như thằng cu Tí con của em gái anh.” Anh chồng xem như nhận nguyên gáo nước lạnh.

Hoặc giả như em gái giúp chị dọn nhà vì biết chị bận bịu làm mẹ bỉm sữa một nách hai con không có thời gian. Cô em dọn nhà đau cả lưng đến cuối ngày, chị gái thấy sắp xếp chưa phù hợp với thẩm mỹ của mình nên đã thẳng tính buông ra suy nghĩ trong lòng: “Không ổn chút nào.” Em gái bị tổn thương nên bỏ về nhà một mạch bỏ dở luôn bữa cơm tối đủ đầy chị hai đã dọn sẵn.

Cả 2 ví dụ trên đều là nghĩ gì nói đó. Và người phát ngôn đều cho rằng họ thẳng thắn, có sao thì nói ra. Nhưng rõ ràng là thẳng thắn như vậy không mang lại kết quả tốt đẹp gì, thậm chí còn gây tổn thương người khác. Thẳng tính theo hướng nói như trên không hiệu quả, nên mình sẽ xét tiếp phần hai của thẳng tính là SUY NGHĨ. Trong ví dụ số 1, trước khi thẳng thừng “tạt nước” chồng, nàng vợ suy nghĩ thử như vậy xem, chồng mình là con trai trưởng, nhà nội là người Bắc bây giờ có cháu thì thích lắm, cũng là thương cả hai mẹ con nên muốn đón về gần bên chăm sóc cho tiện, nhà nội sống thanh đạm với vườn cây, ao cá, ông bà nghĩ là cháu sẽ thích ở quê như vậy hơn là nơi thành phố khói bụi chật hẹp không có không gian “quậy phá”, nàng dâu từ khi về nhà chồng đến giờ chưa có nhiều thời gian ở bên cạnh cùng bố mẹ của chồng vân vân và vân vân. Nàng chỉ e ngại một điều là bố mẹ ruột ở nơi trống vắng không có con cháu vui vầy. Nếu nghĩ thông thoáng như vậy có thể cô sẽ nhẹ nhàng chia sẻ cùng chồng sự lo lắng của mình về bố mẹ đẻ, từ đó hai người có thể bàn một kế hoạch win win, các bên cùng thắng, ví dụ như chị vợ về quê chồng vài tháng hết tháng ở cữ rồi về lại nhà mẹ đẻ. Ông bà nội cũng vui vì nàng dâu có lòng sắp xếp mà ông bà ngoại cũng không chịu cảnh quạnh quẽ quá lâu. Hai vợ chồng thuận hòa mát mái.

Ví dụ số 2, chị gái thử nghĩ như vậy, em gái bỏ cả một buổi chiều nghỉ ngơi ngày chủ nhật để giúp dọn dẹp vì không nỡ để chị bơi trong đống đồ chơi em bé, quần áo chưa xếp đầy trên sàn nhà (nhà có trẻ em sẽ biết), bếp núc không có người lau chùi. Em gái có ý muốn rời nhà chị gái từ lúc 2-3h trưa vì dạo này trời mùa mưa, ngập nước rất kinh, ở lại đến cuối ngày nguy cơ lội nước về rất cao. Góc nhà em gái dọn dẹp xong nhìn khá “dầy”, vì đồ đạc nhà mình nhiều, chứ không phải vì lỗi cô em không biết dọn. Nghĩ như vậy chị sẽ thấy rất cảm ơn em gái đã có lòng giúp đỡ mình, ngay cả khi khu vực đó khá dầy nhưng phần còn lại của căn nhà đã rất thoáng đãng và sạch sẽ. Chị cảm ơn em thật lòng vì hiểu tấm lòng của em dành cho mình, cả nhà ăn tối vui vẻ trước khi em rời về.

Sau hai phần kết tưởng tượng trên, các bạn có thấy cái phần nghĩ (thành phần thứ 2 của thẳng tính) đó có quan trọng và hiệu quả không? Hình như là có phải không? Còn mình thì luôn có một suy nghĩ này trong đầu, giữa thẳng tính và thiếu suy nghĩ, có một biên giới cực kỳ mong manh; thẳng tính và khéo léo, nghe chừng trái ngược nhau, nhưng thực tình, người biết thẳng tính có suy nghĩ, là người sống cực kỳ khéo.

Trúc Viên, 24/10/2016

Bài tham khảo thêm cùng quan điểm tại Elle: Cách ứng xử trong cuộc sống: “Thẳng” nhưng “Khéo” và tinhhoa.net: Đừng viện cớ rằng mình “thẳng thắn” mà nói lời tổn thương người khác

Lễ Cúng Cô Hồn

Hôm nay là ngày Rằm tháng 7. Theo truyền thống Việt Nam và một số nước Á Đông, rằm tháng 7 là lễ cúng cho các vong hồn. Còn theo đạo Phật, tháng 7 âm lịch là thời gian tưởng nhớ cha mẹ, tổ tiên hay còn gọi là mùa Vu Lan Báo hiếu.

Chiều nay mình cúng cho vong hồn. Không nhiều thời gian nên mâm cúng của mình khá đơn giản, không cầu kỳ như từng nghĩ lúc trước. Hình như mình cũng không có thời gian để tìm hiểu xem phải khấn thế nào, dùng những loại đồ cúng nào, tránh giờ xui ra sao, v.v. Mình chỉ làm theo kinh nghiệm và logic của mình, và nghĩ rằng điều quan trọng nhất là thành tâm.

Nhang gần tàn mình rải muối gạo ra tứ phía, vừa rải đột nhiên vừa nghĩ không biết có bao nhiêu người cúng cô hồn và thực sự nghĩ về cô hồn. Hay chỉ là nghi thức cầu may cho cho công ăn việc làm, vợ chồng con cái, cha mẹ anh chị em của người cúng. Ý nghĩa thực sự của cúng cô hồn, là nằm ở chỗ giúp đỡ và siêu độ cho người chết, những người chưa có cơ may chuyển kiếp và còn đang vạ vật nơi địa phủ hay trần gian và phải chịu khổ trầm luân không dứt như một sự trừng phạt cho những sai lầm khi còn tại thế. Như vậy là lễ cúng có hai ý: giúp đỡ và siêu độ.

Giúp đỡ các linh hồn là một hành động ngắn hạn, bằng cách cung cấp thức ăn, hương hoa nhang đèn cho họ trong đêm rằm tháng 7, đêm mà được cho là các linh hồn sẽ được tự do trong vòng một vài ngày. Linh hồn rất đông, nên gia chủ khi cúng thức ăn cần cố gắng đọc được câu thần chú hóa thực hóa thủy thức ăn (để biến hóa ra nhiều đổ ăn) là ổn.

Còn siêu độ, mới là hành động dài hạn cần thiết hơn cả. Cách giúp đỡ các linh hồn giải thoát, được hóa kiếp trở lại làm người, hay thậm chí được về cõi siêu sanh tịnh độ, là người còn sống trên dương thế, và đặc biệt là thân nhân của những người quá cố, cần biết sống hướng thiện, hạn chế sát sinh, nghiêm túc tu tâm dưỡng tính để không tạo thêm nhiều nghiệp chướng, tránh trộm cắp, tà dâm. Cái đó gọi là hồi hướng công đức cho người chết. Được nhiều công đức như vậy, người chết sẽ sớm được chuyển kiếp luân hồi, không còn chịu đày đọa nơi địa ngục nữa.

Đó mới là ý nghĩa thực sự của việc cúng cô hồn vào mỗi độ rằm tháng 7. Mình nghĩ thế.

Trúc Viên

16 Aug 2016

Duyên lành

duyen-lanh

Cuộc sống quả thật là một chuỗi kỳ diệu không ngừng nghỉ.

Có thể một số người có ý nghĩ tiêu cực sẽ không thấy điều đó. Thật may mắn vì mình có được một vài hạt giống tích cực trong người, nên mỗi khi thấy điều gì hay ho thì đều cảm thấy đó là một điều kỳ diệu, còn nếu là điều chẳng có gì hay ho, thì mình có thể chỉ đơn thuần là cười nhạo cái điều-chẳng-hay-ho đó hoặc đôi lúc là tự giễu chính mình vì có thể đã nghĩ quá, làm quá lên. Vậy mà mọi thứ lại dễ thở hơn rất nhiều.

Ở đời có rất nhiều cái duyên lành, mà mình tin chắc rằng, chỉ cần kiên trì, cố gắng, hướng thiện, tâm tính tốt lành, tuyệt đối tránh chuyện tâm tà,thì những cái duyên tốt đó sớm muộn gì cũng đến, hoặc thậm chí đến rất mau.

Có một bạn Khách hàng này của mình, làm việc đằng đẵng 3 tuần trời, trao đổi qua lại gần gũi nhỏ nhẹ thân thiện. Làm xong kết thúc dự án mon men lại báo cáo và cập nhật tình hình, tán gẫu một lúc mới phát hiện ra Khách hàng của mình cũng chính là độc giả blog này từ tận cuối năm ngoái. Vậy là tự dưng buổi chiều đó trở nên lung linh hết sức vì freelancer (người làm việc tự do) được Khách hàng tặng vài lời khen dành cho blog. Rồi từ đó freelancer còn lang thang trộm nghĩ rằng biết đâu vì Khách đã biết qua blog của Cer rồi nên vừa apply (nộp đơn làm việc) là Khách gật đầu cái rụp hôm sau lăm lăm cầm chuột xông pha làm việc luôn. Mà từ cái duyên này lại kéo sang cái duyên khác. Nói chuyện một lúc về cái blog thì Cer chia sẻ những dự định, viễn cảnh với Khách trong lĩnh vực cả 2 đều liên quan, ai dè Cer được làm chuột sa hũ nếp, Khách tận tình tung ra đống kinh nghiệm và hướng dẫn mà Cer sẽ khỏi mất công phải thức thâu đêm đọc tài liệu mòn mắt, để dành tí nhan sắc còn lại đi chụp choẹt hình ảnh đăng blog cho vui. Cuối buổi Khách còn không quên “đặt riêng” luôn một chủ đề dành cho Cer viết. Vậy là lại có thêm động lực cũng như đề tài để viết.

Nói chung là dài dòng vậy đó. Nhưng loanh quanh thì thấy đâu cũng là điều lành.Chưa kể đến những chuyện học hỏi của nhau điều này điều kia, mỗi chuyện gặp gỡ được một người có thể tâm sự những chuyện ngoài công việc và cười nói với nhau thật lòng là đã thấy quý lắm rồi. Cuộc sống mà. Ai cũng bận bịu.

Trúc Viên (Cherrypie)

7/8/206

Nguồn hình (Photo source): Internet

Something unsaid

la-rung-ve-coi

Tối nay đang ngồi làm việc, tình cờ muốn tụng Chú Đại Bi nên với tay lấy cái máy lấy máy tụng kinh có sẵn trên bàn làm việc. Giọng Sư thầy nào đó trong máy này tụng (hát) rất hay. Tự nhiên mình nhớ hôm ở nhà xác bệnh viện tỉnh Gia Lai, buổi sáng trời khô và gió se lạnh đó, dù đã gần về trưa. Bước vào bên trong mọi thứ lại càng lạnh lẽo hơn gấp bội. Nằm trên cái giường giữa cái chỗ gọi là nhà xác vỏn vẹn một cái xác bụng nằm ngửa đã phình lên từ lúc nào vì một phản ứng nào đó bên trong cơ thể khi nó đã ngừng hoạt động, đó là A Baak.  “Giường” xây bằng gạch bóng cũng lạnh lẽo. A Baak thì đã hồn lìa khỏi thân xác, người cứng dần, và cũng lạnh. Có kiến bò quanh “giường” vì trong máu của A Baak có đường. A Baak mặc bộ đồ tươm tất, có vài lớp, là đồ đạc A Baak mặc lúc còn sống, là do A Ba và Guje mặc cho A Baak vội vàng sáng nay 5h,6h sáng gì đó, trong lúc rối như tơ vò vì đương còn lo tang lễ của A Yeh. A Baak nằm trong bộ quần áo đó, vô thức, giờ chỉ còn là một túi thịt vô tri. Mới thấy cái vô thường của đời sống. Vô thường, là không phải lúc nào cũng như vậy. Sống đó, chết đó. Vài phút trước là một con người còn hồn, còn nhận thức trong các thân thể vật chất kia, dù có thể là đang hấp hối. Vài phút sau, thân thể chỉ còn là một đống thịt không hơn không kém, vài ngày vài tuần sau đã bắt đầu phân hủy, vài năm nữa cơ bắp có tập gym 120 phút mỗi ngày cũng tan ra thành cát bụi cũng trở về cát bụi. Có có không không. Cái có trong quá khứ, hay hiện tại, chưa hẳn là cái có trong tương lai. Cái không cũng vậy. Sống ở đây, ngay lúc này, không có nghĩa là tồn tại vĩnh viễn. Trẻ đẹp ở đây, ngay lúc này, không phải là trẻ đẹp vĩnh hằng. Vụng dại, kém cỏi lúc thơ ấu, không hẳn lớn lên cũng là người vô dụng. Vạn vật biến chuyển, có không chuyển hóa vô chừng, làm sao biết được lúc nào có khi nào là không, cũng như khó ai trả lời được mình sống chết lúc nào. Ở đây chứng kiến cảnh người nằm xuống rồi, mới thấy những lỗi lầm, giận hờn trước đây là vô nghĩa. Càng giận hờn bao nhiêu, càng đau khổ khi người đã khuất rồi bấy nhiêu. Bao nhiêu điều chưa nói, một câu xin lỗi muộn màng, giọt nước mắt phiền trách bản thân, nỗi ân hận đeo bám tương lai, vài điều chợt ngộ ra bên xác người.

Nghĩ đi nghĩ lại thôi thì lại cố sống cho trọn vẹn vậy. Chịu thiệt phần mình chút, đến khi không chịu thiệt được nữa thì hẵng lên tiếng vậy, coi như cũng là đã làm hết sức lực của một con người chưa đạt cảnh giới. Có lỗi lầm gì thì xin lỗi và nhận lỗi khi đã hiểu ra. Lời yêu thương cố gắng gửi bày. Trân quý người thân còn bên cạnh. Rồi hi vọng đến một ngày, sẽ không còn thấy nuối tiếc nữa…

 

THE TALK

 

f86edb002425393fdfbcf2f6b883b8c8

OK. Let’s make it straight to the point that last night I had the sweetest dream ever in my life. In my dream, I jumped into the best part of the relationship: He took me out for the shopping! Woohoo. So pitiful that was just a dream.

However, another most interesting part was that after shopping for a while, while carrying all my shopping bags, he asked us to stay for a short break, and he offered me to sit opposite to him instead of sitting on the same row like everyone would do, so that we can talk. He’s such a gentleman, from his appearance, his voice, his gesture to his conversation. I can still feel his warmth overwhelming me LOL. I know that sounds silly to tell a dream that was already passed for almost 12 hours and I feel that was even more emotional than a teenage girl.

However, in fact, there is something more important I’d like to tell… I didn’t know this kind of expectation has been rooting in my sub-conscience this far that my dream finally spilled it out perfectly and beautifully this way. The talk.  He asked me to talk, to share, and that where the connection between the two souls started to establish. He wanted to listen to me; he offered to know me; he’d like to touch my soul; he wished to feel me, feel what I actually thought. He was really honest of his desire to share, whatever between us. Another plus point is that his voice and body language were so so gentle. What on earth could a girl ask for more? I don’t know what else people would ask for more, I only know that’s too much for me. The rest of my life I am gonna live just for that. That kind of connection and understanding between the two different people who share their souls.

So bad that the most beautiful dream ended too fast, so now I need to be back to the reality and live it to the fullest, while hoping that one day, my dream-man would come. However, be cautious, this heart is very sensitive to the cheating and un-honest ones, so man, don’t try to hard.